Như xác tàu đắm
Nguyễn Khánh Minh Anh

Như chiếc tàu nằm lại giữa biển khơi
Cõi lòng tôi, một niềm thương vời vợi
Nếu ai đó rọi đèn vào bóng tối
Vẫn thấy anh, ngự trị trái tim tôi.
Những gì đã chết, sẽ tồn tại vĩnh viễn
Đâu ai biết có gì dưới biển sâu
Nên dẫu bao lần dậy sóng ưu sầu
Trong mắt anh, vẫn bình yên đến lạ.
Thời gian rồi sẽ giúp ta khám phá
Atlantis, hay những thành phố không tên
Những dấu ấn ý thức không thể xóa
Của những gì nhân loại không muốn quên.
Cover photo by Nguyên Vũ.