Huy Bảo

Rô

đó là cách tôi gọi thế giới này

và được gọi


để tôi lần lại tháng năm

mưa không ngừng rơi qua từng phần

da thịt


để tôi bước xuống

để thế giới lan tràn qua những vũng cát

ngoài xa


để Rô

trong bất cứ bản thể

nào


nở ra


phần này là xương

còn gáy được làm bằng kim loại


qua lý giải

nó rưng rưng dưới

ánh mặt trời


không có cái lối

dẫn tới một bến tàu


không có xanh da

không có

sự khước từ


những khuôn mặt còn

đang thân thuộc


không có nghĩa lý gì

không bao giờ có


nếu từ này là biển

những giác quan sẽ trở thành

hải đăng


nếu từ này là tên em

những buổi chiều

dài ra thành vĩnh viễn


nếu từ này được khắc trên bia

vào ngày tháng cuối

tôi sẽ trả lời


cho lựa chọn và

không chọn lựa


cho quên và để

được nhớ thêm


nếu vị mặn này là vị

của những ngón

chân


nếu tay

tôi

rải vỏ sò trên đường về

tôi sẽ nhớ


để được giữ lại

từ bên trong


để lấp lánh sáng cao

vào cái ngày sáng nhất


để được thở

mà không cần


đếm nhịp

tôi sẽ đổi mọi điều trên đời


để tới được

nơi đây


không có cỏ mịn

đang


quá đỗi dịu dàng

không có nghĩa lý gì

không bao giờ có.