Vết khắc trên chiếc bóng thẳng tắp
Lê Anh Thư

Những lọn tóc xõa dài trên vai.
Từng lọn từng lọn xoăn phồng đan chéo như mớ tóc được thả ra sau khi bị bó tỏi sơ sài trong một khoảng thời gian, nghiêng sang một bên để lộ phần da trên chiếc váy cổ tròn. Cánh tay phải chống xuống làm điểm trụ cho cơ thể, giữ lấy mảnh giấy đang bay phấp phới dưới lòng bàn tay. Tư thế ấy tạo thành một vùng bóng tối mảnh khảnh chắc đục kéo dài đến ngưỡng cửa căn phòng, bao phủ vài nhành cỏ dại bị cuộn đến dập nát sau lưng khó đoán được dáng hình.
Suốt từ chiều nay, cô đã cưỡng ép tròng chiếc mũ len xuệch xoạc vào đầu con mèo. Cô đan gần một ngày. Cái mũ bé tí. Xấu xí. Nhưng cô đã đan một ngày. Hai chân cô kẹp lấy phần bụng trong khi nó vùng chạy, còn tay thì cột hai đầu mút của mũ. Những sợi lông mềm đan nhẹ vào từng ngón tay cô, chảy xuống theo từng nhịp vuốt ve. Mắt con mèo cứ lúc nhắm nghiền rồi như giật mình vì luồng không khí mà bỗng mở to, ngọ nguậy đầu. Những sợi lông mềm chạy dọc kẽ tay cô, chạy theo thời gian bóng mặt trời xoay trục ở hàng hiên phía trước. Ban đầu là một vùng sáng tươi lên đến một phần ba căn phòng rồi rút dần sau phần giấy trên cửa sổ, trải một màu sáng tươi khắp phần giấy rồi thu dần lại ở trung tâm, ánh màu ráng mỡ rồi dần đục hẳn, chìm vào đêm.
bé ngoan ơi
bé ngoan ơi
hãy về cùng mẹ khi trời đổ nắng
hãy về cùng mẹ khi trời nổi giông
hãy ở bên mẹ cả khi trời trong
hãy ở bên mẹ cả khi trời nồng
lớn
nhỏ
các vầng sáng thay nhau canh gác
mùa ấu thơ con
mẹ ép hồng
mẹ lồng kính
mẹ lặng thinh ngắm trong căn phòng
của ký ức đông đặc
của nút thời gian đã tắt
ngàn năm
- Em đã muốn ăn chưa, có bát canh lúc sáng vừa hâm đấy.
Ánh sáng vàng trải dài dưới thềm hắt lên cả phần lưng và đầu cô gái. Màu vàng mỏng đông đặc. Giữa không gian. Một màu đặc hơn tựa nước thắng đường mới bắt lửa. Dưới sàn. Chiếc bóng cô giờ đổ dài về phía trước sân lẫn vào bóng tán cây lùm xùm dưới mặt đất. Anh nhặt một nhành cỏ với những chùm lá xếp lớp ngay ngắn với phần đầu bị vặt quá nửa lên rồi nhìn đăm đăm. Phần ảnh của nhành cỏ nổi lên rõ từng nét nhưng phần bóng mờ của mái đầu trước mắt cứ chập choạng, xâm chiếm vùng nhìn. Không gian đông đặc trong im lặng.
Khi những hạt giống đầu tiên được gieo trong vườn, cô bảo muốn nhìn thấy hàng dây thường xuân lớn lên, bao quanh khắp các bức tường gạch để che chở những giấc mộng còn sót lại; cô bảo đừng dọn sạch vạt cỏ dại lớn vì dưới những lùm cây cao thấp khác nhau có thể người tí hon vẫn đang cư ngụ và hình thành nên cả một nền văn minh thú vị chẳng kém lũ người khổng lồ; cô muốn đặt một chiếc xích đu thật êm dưới tán cây cao kia để xem chuyển động của ánh sáng qua kẽ lá; cô muốn khoảng sân trước được bao trùm trong bóng mát và cô có thể thấy những vạt áo thơm mùi xả vải và cả những vạt váy mùa hè nhẹ tênh của cô tung bay trong gió. Em rất tệ trong khoảng nuôi dưỡng một sinh vật nào đó, anh biết chứ? Khóe miệng anh kéo một đường ngây ngô, thoáng khựng lại để tìm lời hồi đáp; không, anh không ngừng lại, chỉ là lúc ấy ánh sáng đâm qua đầu cổ áo và chiếu vào những vệt mồ hôi lấm đất; và cô đã kéo hai khoé miệng anh ra, nhíu mày, và gương mặt của anh cứ dần mờ đi, chỉ còn mấy điểm bộ phận tụ lại; giả. Nhành cỏ quay trong tay anh theo từng nhịp. Phần sàn gỗ cách tầm bốn gang tay bị nhấn xuống rất khẽ, cô cảm giác chiếc bóng sau lưng nhẹ đi. Và bóng cô thẳng đứng như một cây trụ đâm xuyên qua tán cây cao lùm xùm. Chỉ cần một chút động, thoát ra khỏi mép cửa, phần bóng ấy sẽ có hình thù, mềm mại hơn. Nhưng rồi cô nghe tiếng thở dài của anh, hai gang tay, mảnh giấy sắp bay mất rồi.
- Em đã thử đan một chiếc mũ nhỏ cho Ngố.
Những đoạn móc cứ rối tung lên.
Và nó cũng không thích mũ len.
Chiều nay còn cào tung cả mũi móc, rồi lại ra sân nằm liếm lông.
Như chưa hề có chuyện gì.
Có lẽ chúng ta sẽ dạy nó.
Có lẽ chúng ta không nên nuôi mèo.
Ann kể rằng đã có một lần cô ấy muốn siết thật chặt, cảm nhận phần da bụng ấm mềm của con Meo đập từng nhịp dưới bàn tay cô ấy, dần chậm lại đến khi chỉ còn cảm nhận được lớp lông. Cô ấy nghĩ đến điều đó khi đang vuốt ve con Meo, vuốt theo từng nhịp đều đặn, sự trống rỗng réo gào và trời đổ nắng lớn.
Nhưng Ngố nhà chúng ta là một thằng nhóc ngoan. Ý anh là nó có thể ồn ào và cũng có thể tĩnh lặng, chẳng phải nhóc nào cũng được như thế.
Sàn gỗ vang lên mấy tiếng thở dài cọt kẹt. Hai chiếc bóng kéo thẳng tạo từ mấy đường chéo đường cong đơn giản, len giữa những tấm lá li ti phủ đầy sân.
Những ngày trời trong, có người đã đục hằng hà lỗ ánh sáng mỏng tang, phân chia từng bóng lá thẫm lên nửa người cô. Mắt cô càng mở to để nhìn vào khoảng thẫm dưới vòm cây, mọi thứ càng bị mờ dần theo từng bóng nước nóng hổi, căng tràn trên mắt. Thân người cô cắm rễ vào đất. Từng đợt cỏ kết dây mỏng bền chắc quấn lấy người cô, vươn dài, vươn dài suốt chiều dọc cơ thể, mỗi nhành cuộn một vòng đến tận đầu bắp tay, lan khắp thân người rồi vươn đến tận cổ; khi những nhánh cây chạm đến đốt giữa cổ, chúng kết vào nhau như khuỷu tay rồi từ đó túa ra những ngón tay xương xẩu mỏng dánh ôm lấy khuôn mặt. Một lần anh đã thấy cô nằm dưới bóng cây. Anh thấy nước mắt cô chảy ra. Nhưng chưa bao giờ anh nhận ra những nhành cây đang buộc chặt cô vào đất. Em đang không ổn, không ổn chút nào. Anh có thể giúp gì không? Những nhánh cây trên thân thể cô càng cuộn chặt vào nhau, xiết lấy thân thể gầy của cô, mấy lá non đâm ra từ những cành cây khô và từng ngọn gai nhỏ cứa vào cánh tay. Dòng nước mảnh chảy dài.
Trong những giấc mơ hoang dại nhất của mình, cô thường nằm im cho những nhánh cây quấn chặt, thậm chí đâm vào cổ tay tướp máu, chằng chịt sẹo trong khi gió lùa lạnh giá khắp khu vườn trống, còn thân thể cô được sưởi ấm. Một đoạn mơ khác, anh đã cùng cô tựa vào nhau, quấn riết làm một, để mặc cho những nhành cây vươn đầy lên cơ thể hai người. Khi những giấc mộng vỡ đôi trong ánh sáng cắt ban ngày, chỉ còn một hàng rào cây ngang tầm chiều cao của anh nằm sót lại, vững vàng, không lối vào. Một buổi sáng tỉnh giấc, cô chạy từng bước nhỏ, chân để trần trên con đường đất lộ ra những mầm non vừa nhú lên, đan vào nhau tạo ra một lối đi nhỏ. Đằng sau cô dường như có một sức nặng của bóng khiến bước chân cô khẽ đứng lại. Rồi cô nhảy nhót vui vẻ hơn. Cô để những bước chân của mình vắt chéo thành nhịp duyên dáng khi chuyển động. Cô cúi xuống vạt mầm và để ánh mắt mình trong lên với sự tò mò thích thú của đứa trẻ. Cô để những lọn tóc xoăn của mình đung đưa theo tầng. Cô quay lại và để một nụ cười trên môi, nhìn vào khoảnh vườn trống, căn nhà trống. Tất cả những gì cô có thể làm ở đây là chờ đợi vì ngoài khu vườn, tất cả mọi thứ vẫn theo một nhịp thời gian đều đặn. Giờ thức dậy. Giờ ăn cơm. Giờ uống thuốc. Giờ xem tivi. Giờ cho Ngố ăn. Giờ làm việc của anh. Một hôm, cô thả Ngố vào phòng khi anh vẫn đang trong cuộc họp, xáo tung tất cả các giấy tờ chất chồng lên. Cô ngồi ở chiếc ghế bành lớn đối diện anh chờ đến khi chiếc máy tính được gập lại rất nhanh sau đó. Mắt cô nóng lên nhìn thẳng vào anh, thấy bóng mình bị bẻ cong trong đôi mắt anh. Tiếng cãi nhau khản giọng. Tiếng khóc đứt đoạn trong lời diễn đạt đang tuôn trào. Đôi bàn tay vùng vẫy loạn trong không khí. Đập vào thành não cô. Nhưng ngày hôm ấy không khí vẫn đông đặc. Hai chiếc bóng đâm thẳng vào nhau, đôi lúc bị cắt ngang bởi những đường thẳng tắp của chiếc ghế trong thư phòng. Bóng lồng bóng nhập nhòa trước mắt, hai khuôn mặt như khối điêu khắc đặt đối diện nhau. Tĩnh lặng: căn phòng ngày hôm ấy.
Anh có thể hỏi em câu đó một lần nữa.
Không, anh xin lỗi.
Vì sao người ta lại cứ phải xin lỗi nhau?
Vì người ta không biết cách nào để cầm trên tay…
…một trái bóng nước căng cứng mà không làm vỡ nó.
Nếu tất cả những gì nó khao khát là được vỡ tung ra, để hai đứa trẻ có thể cùng cười vui vẻ dẫu người nó ướt sũng thì sao?
Cô quay người lại. Nhìn vào cái bóng thẳng tắp của anh. Nhìn thấy hình ảnh mình bẻ cong trong đôi mắt anh. Mảnh giấy sẽ thực sự bị bay mất. Cô vò mảnh giấy lại trong lòng bàn tay rồi cầm lấy tay anh, mở những ngón tay đang nắm chặt để đặt phần giấy bị vo viên vào.
Ngố muốn được tự do. Em nghĩ thế. Nhưng em muốn ôm nó cả ngày. Và hình như chả ai muốn suốt ngày bị người ta vuốt ve và cầm buộc một chỗ.
Cô đi vào trong, tự cắt đứt bóng mình bằng cánh cửa kéo. Bóng cô đọng trên vách cửa rồi hòa dần vào phần ánh sáng chóa trong căn phòng. Biến mất.
- Những đoạn móc cứ rối tung lên.
- Và nó cũng không thích mũ len.
- Chiều nay còn cào tung cả mũi móc, rồi lại ra sân nằm liếm lông.
- Như chưa hề có chuyện gì.
- Có lẽ chúng ta sẽ dạy nó.
- Có lẽ chúng ta không nên nuôi mèo.
Ann kể rằng đã có một lần cô ấy muốn siết thật chặt, cảm nhận phần da bụng ấm mềm của con Meo đập từng nhịp dưới bàn tay cô ấy, dần chậm lại đến khi chỉ còn cảm nhận được lớp lông. Cô ấy nghĩ đến điều đó khi đang vuốt ve con Meo, vuốt theo từng nhịp đều đặn, sự trống rỗng réo gào và trời đổ nắng lớn.
Nhưng Ngố nhà chúng ta là một thằng nhóc ngoan. Ý anh là nó có thể ồn ào và cũng có thể tĩnh lặng, chẳng phải nhóc nào cũng được như thế.
Sàn gỗ vang lên mấy tiếng thở dài cọt kẹt. Hai chiếc bóng kéo thẳng tạo từ mấy đường chéo đường cong đơn giản, len giữa những tấm lá li ti phủ đầy sân.
Những ngày trời trong, có người đã đục hằng hà lỗ ánh sáng mỏng tang, phân chia từng bóng lá thẫm lên nửa người cô. Mắt cô càng mở to để nhìn vào khoảng thẫm dưới vòm cây, mọi thứ càng bị mờ dần theo từng bóng nước nóng hổi, căng tràn trên mắt. Thân người cô cắm rễ vào đất. Từng đợt cỏ kết dây mỏng bền chắc quấn lấy người cô, vươn dài, vươn dài suốt chiều dọc cơ thể, mỗi nhành cuộn một vòng đến tận đầu bắp tay, lan khắp thân người rồi vươn đến tận cổ; khi những nhánh cây chạm đến đốt giữa cổ, chúng kết vào nhau như khuỷu tay rồi từ đó túa ra những ngón tay xương xẩu mỏng dánh ôm lấy khuôn mặt. Một lần anh đã thấy cô nằm dưới bóng cây. Anh thấy nước mắt cô chảy ra. Nhưng chưa bao giờ anh nhận ra những nhành cây đang buộc chặt cô vào đất. Em đang không ổn, không ổn chút nào. Anh có thể giúp gì không? Những nhánh cây trên thân thể cô càng cuộn chặt vào nhau, xiết lấy thân thể gầy của cô, mấy lá non đâm ra từ những cành cây khô và từng ngọn gai nhỏ cứa vào cánh tay. Dòng nước mảnh chảy dài.
Trong những giấc mơ hoang dại nhất của mình, cô thường nằm im cho những nhánh cây quấn chặt, thậm chí đâm vào cổ tay tướp máu, chằng chịt sẹo trong khi gió lùa lạnh giá khắp khu vườn trống, còn thân thể cô được sưởi ấm. Một đoạn mơ khác, anh đã cùng cô tựa vào nhau, quấn riết làm một, để mặc cho những nhành cây vươn đầy lên cơ thể hai người. Khi những giấc mộng vỡ đôi trong ánh sáng cắt ban ngày, chỉ còn một hàng rào cây ngang tầm chiều cao của anh nằm sót lại, vững vàng, không lối vào. Một buổi sáng tỉnh giấc, cô chạy từng bước nhỏ, chân để trần trên con đường đất lộ ra những mầm non vừa nhú lên, đan vào nhau tạo ra một lối đi nhỏ. Đằng sau cô dường như có một sức nặng của bóng khiến bước chân cô khẽ đứng lại. Rồi cô nhảy nhót vui vẻ hơn. Cô để những bước chân của mình vắt chéo thành nhịp duyên dáng khi chuyển động. Cô cúi xuống vạt mầm và để ánh mắt mình trong lên với sự tò mò thích thú của đứa trẻ. Cô để những lọn tóc xoăn của mình đung đưa theo tầng. Cô quay lại và để một nụ cười trên môi, nhìn vào khoảnh vườn trống, căn nhà trống. Tất cả những gì cô có thể làm ở đây là chờ đợi vì ngoài khu vườn, tất cả mọi thứ vẫn theo một nhịp thời gian đều đặn. Giờ thức dậy. Giờ ăn cơm. Giờ uống thuốc. Giờ xem tivi. Giờ cho Ngố ăn. Giờ làm việc của anh. Một hôm, cô thả Ngố vào phòng khi anh vẫn đang trong cuộc họp, xáo tung tất cả các giấy tờ chất chồng lên. Cô ngồi ở chiếc ghế bành lớn đối diện anh chờ đến khi chiếc máy tính được gập lại rất nhanh sau đó. Mắt cô nóng lên nhìn thẳng vào anh, thấy bóng mình bị bẻ cong trong đôi mắt anh. Tiếng cãi nhau khản giọng. Tiếng khóc đứt đoạn trong lời diễn đạt đang tuôn trào. Đôi bàn tay vùng vẫy loạn trong không khí. Đập vào thành não cô. Nhưng ngày hôm ấy không khí vẫn đông đặc. Hai chiếc bóng đâm thẳng vào nhau, đôi lúc bị cắt ngang bởi những đường thẳng tắp của chiếc ghế trong thư phòng. Bóng lồng bóng nhập nhòa trước mắt, hai khuôn mặt như khối điêu khắc đặt đối diện nhau. Tĩnh lặng: căn phòng ngày hôm ấy.
Anh có thể hỏi em câu đó một lần nữa.
Không, anh xin lỗi.
Vì sao người ta lại cứ phải xin lỗi nhau?
Vì người ta không biết cách nào để cầm trên tay…
…một trái bóng nước căng cứng mà không làm vỡ nó.
Nếu tất cả những gì nó khao khát là được vỡ tung ra, để hai đứa trẻ có thể cùng cười vui vẻ dẫu người nó ướt sũng thì sao?
Cô quay người lại. Nhìn vào cái bóng thẳng tắp của anh. Nhìn thấy hình ảnh mình bẻ cong trong đôi mắt anh. Mảnh giấy sẽ thực sự bị bay mất. Cô vò mảnh giấy lại trong lòng bàn tay rồi cầm lấy tay anh, mở những ngón tay đang nắm chặt để đặt phần giấy bị vo viên vào.
Ngố muốn được tự do. Em nghĩ thế. Nhưng em muốn ôm nó cả ngày. Và hình như chả ai muốn suốt ngày bị người ta vuốt ve và cầm buộc một chỗ.
Cô đi vào trong, tự cắt đứt bóng mình bằng cánh cửa kéo. Bóng cô đọng trên vách cửa rồi hòa dần vào phần ánh sáng chóa trong căn phòng. Biến mất.
…một trái bóng nước căng cứng mà không làm vỡ nó.
- Nếu tất cả những gì nó khao khát là được vỡ tung ra, để hai đứa trẻ có thể cùng cười vui vẻ dẫu người nó ướt sũng thì sao?
Cô quay người lại. Nhìn vào cái bóng thẳng tắp của anh. Nhìn thấy hình ảnh mình bẻ cong trong đôi mắt anh. Mảnh giấy sẽ thực sự bị bay mất. Cô vò mảnh giấy lại trong lòng bàn tay rồi cầm lấy tay anh, mở những ngón tay đang nắm chặt để đặt phần giấy bị vo viên vào.
- Ngố muốn được tự do. Em nghĩ thế. Nhưng em muốn ôm nó cả ngày. Và hình như chả ai muốn suốt ngày bị người ta vuốt ve và cầm buộc một chỗ.
Cô đi vào trong, tự cắt đứt bóng mình bằng cánh cửa kéo. Bóng cô đọng trên vách cửa rồi hòa dần vào phần ánh sáng chóa trong căn phòng. Biến mất.
Cover photo by Nguyên Vũ.